Giặt rác: Nghề đặc trưng của "cuộc sống ô nhiễm"

Thứ sáu, 27/6/2008, 07:00 GMT+7

Người ta đă biết đến nhiều ngôi làng làm nghề nhặt rác, giàu lên nhờ chế biến rác thành phân, tái sản xuất thành đồ gia dụng. Như một làng Khoai ở Hưng Yên nổi tiếng gom rác nhựa để chế biến thành rất nhiều sản phẩm dùng trong sinh hoạt. Lại có một ngôi làng khác, chuyên thu gom túi nilon, giẻ rách về nhà giặt sạch. Túi nilon đem nhập cho làng Khoai (Mỹ Hào - Hưng Yên), c̣n giẻ rách th́ xuất cho những cơ sở dùng vào việc lau chùi máy móc. Nhưng gắn liền với việc tạo ra công ăn việc làm, rác cũng khiến làng bị ô nhiễm. Đó là làng Đồng Ngư, xă Ngũ Thái, huyện Thuận Thành, Bắc Ninh.

Làng là nơi tập kết của rác

 

 


Chở rác về làng. - Ảnh: Nguyễn Văn Học


Các con đường dẫn về làng Đồng Ngư ngày nào cũng có những chiếc xe chở rác các loại, từ xe đạp, xe cải tiến đến ôtô nhỏ. Rất nhiều rác từ các nơi được thu gom lại, đưa đưa về làng để giặt. Và cứ thế, những đống rác lớn hoặc chưa kịp giặt, hoặc đă giặt xong cứ chất đống ở các con đường làng, dọc bờ sông dẫn về Đồng Ngư.

Chỉ 5 năm về trước, ngôi làng này c̣n b́nh yên lắm. Người dân lặng lẽ sống cuộc đời nghèo khó bên cây rơm cây rạ, với lũy tre xanh và những con rối trong đêm giao lưu văn hoá, biểu diễn múa rối ngoài đ́nh. Giờ đây làng đă có nghề phụ. Có nghề phụ là rất quư, người dân sẽ có công ăn việc làm, tăng thu nhập, nhưng vấn đề ô nhiễm môi trường th́ rất ít làng nghề nào lường trước được.

Ngay từ bờ sông, tôi đă cảm nhận được sự ô nhiễm từ việc thu gom và giặt rác của ngôi làng này. Một ngôi làng nép ḿnh bên con sông nhỏ uốn lượn, những người dân chăm chỉ sớm trưa vẫn đang miệt mài dùng gậy gảy những mảnh nilon cho tơi để dễ bề khô ráo. V́ thế mà ở bờ sông, đường làng, ngơ xóm, những chiếc túi nilon đă được xé toạc, giặt sạch tung ra phơi, mỗi khi có gió ùa đến, chúng phấp phới bay tên, như ngàn vạn cánh tay đang cầm quạt mà vẫy. Những bao tải rác chưa kịp giặt, những đống rác đă khô chờ xe chở đi chất ra đường. Người dân ngày ngày phải sống chung với rác, bụi và hiểm họa bệnh tật.

Hỏi ra, tôi được những người già cho biết công việc này bắt đầu từ năm 2004. Khi đó làng chỉ có mấy người đi gom nhặt bao nilon, đem về giặt, phơi khô và bán. Nghề đă cho họ một khoản thu nhập kha khá. Sau, rác thải sinh hoạt và công nghiệp ngày càng nhiều, người ta rủ nhau đi gom ở khắp hang cùng ngơ hẻm những vùng quê xung quanh về. Khi làng Khoai (tên chính là làng Minh Khai, Mỹ Hào, Hưng Yên) phát đạt và giàu lên nhờ nghề chế biến nhựa từ rác th́ họ có nhu cầu sử dụng bao nilon để tái chế nhiều hơn. Những ông chủ ở làng Khoai t́m đến tận Đồng Ngư kư hợp đồng mua về. Có mối quen, một vài ông chủ Đồng Ngư tự thu gom của dân chở đến làng Khoai. V́ tiện đường cho nên công việc này không tốn kém lắm. Từ năm 2006 trở đi th́ làng Đồng Ngư trở thành “sân sau” đắc lực cho làng Khoai.

Đồng Ngư chưa phải là một ngôi làng lớn. Chỉ khoảng trên dưới một 100 dân, chủ yếu sống bằng nông nghiệp, mức sống của người dân không cao, giáo dục không mấy được chú ư. Thanh niên trong làng phải đi khắp nơi để kiếm công ăn việc làm. Từ khi nghề giặt và “xuất” rác của làng phát đạt, ngôi làng này mới được gọi là “mở mày mở mặt”. Các bà, các chị ngày đêm cần mẫn với công việc của ḿnh, coi đó là một nghề để làm giàu, giúp họ sống khá hơn trong thời “băo giá” này.
 

 


Giặt rác. - Ảnh: Nguyễn Văn Học


Hỏi thăm đến nhà ông Nguyễn Đ́nh Ất là người đă làm nghề này đă mấy năm, được coi là phát đạt nhất. Ông không có nhà, chỉ vợ ông đang ngồi trên cái ghế gỗ con con, lấy tay xé toạc những bao nilon ra để có thể giặt sạch cả trong lẫn ngoài. Tôi hỏi: “Sao bác không đeo găng tay vào? Như thế có sợ mảnh vụn thuỷ tinh, gai góc đâm vào không?” Bà Ất lắc đầu: “Dùng bao tay rất khó làm, nó không linh hoạt nữa. Như thế này mới nhanh. C̣n vụn thuỷ tinh và gai góc, tôi có gặp, nhưng chưa đến nỗi nghiêm trọng”.
 

Phía bên kia, cô con gái bà cũng đang thoăn thoắt xé bao nilon. Tay cô có đeo găng, nhưng là đôi găng đă thủng cả mười ngón. Chỉ bao được bàn, c̣n mười ngón kia vẫn trơ ra, ngo ngoe. Ngồi hỏi chuyện, bà Ất nói rằng, nghề này đă giúp cho gia đ́nh bà qua cơn “khủng hoảng kinh tế”. Vừa lo cho con đi học đại học, lại cưới vợ cho cậu cả một cách ổn thoả. Bà cho biết thêm: “Ngày nay, rác thải rất nhiều, lượng túi nilon lớn. Mỗi ngày, mỗi gia đ́nh hiện đại thải ra môi trường ít nhất là 3 túi nhỏ, có khi hơn. Cho nên nếu không gom lại, ngoài đường chẳng mấy mà ngập ngụa lên v́ bao nilon bay. Tôi cho rằng sẽ chẳng bao giờ cạn nguồn nguyên liệu”.

Nh́n vào cái bể nước con con được chắt hết nước, tôi hỏi là bể ǵ, bà bảo bể giặt rác. Gia đ́nh vừa giặt xong hôm qua, hôm nay phải xé đă, lát nữa sẽ giặt rồi đem phơi. Bể xây bằng gạch, rộng chừng 6 mét vuông, có van xả nước. Nước được bơm bằng máy tơm cho đầy, sau đó cho bao vào giặt. Khi nước trong bể đă đục, người ta xả van ở dưới tháo nước đi. Sau đó lại bơm, lại giặt. Công việc cứ lặp đi lặp lại như vậy, cho đến bao giờ đống rác... cạn! Tôi hỏi ở Đồng Ngư có nhiều gia đ́nh giặt với số lượng như nhà bà không? Bà Ất nói c̣n nhiều gia đ́nh như Hụê-Ân; Tuấn-Lượng; Thái-Thảo...

Tạm biệt bà Ất, tôi t́m đến nhà chị Nguyễn Thị Lượng được coi là cơ sở lớn thứ hai của làng. Khi đó những người phụ nữ đang miệt mài công vịêc. 4 người xé và 3 người giặt. Chị không muốn cho tôi chụp h́nh, và phải khó khăn lắm tôi mới chụp trộm được. Bởi v́ với chị, đây chỉ là công việc, đâu có ǵ đáng phải chụp. Nh́n vào bể nước đen ng̣m, những đống rác chất cao, rănh nước chảy róc rách đổ ra ao, tôi thấy rùng ḿnh.

Môi trường trong sạch đâu c̣n

H́nh như, ô nhiễm là cái hệ quả tất yếu ở các làng nghề. Giá ai cũng có ư thức trong việc phát triển kinh tế từ chính công việc của ḿnh sẽ không c̣n có t́nh trạng ô nhiễm như làng Đồng Ngư, làng Khoai và rất nhiều làng nghề khác nữa. Hiện nay kinh tế Đồng Ngư ngày càng phát triển mạnh. Nhiều gia đ́nh đă xây dựng nhà cửa khang trang, làm công tŕnh phụ, bê tông hoá đường, ngơ... lại nuôi được con ăn học. Nhưng song song với một bộ mặt mới, tương lai no đủ th́ làng cũng bị ô nhiễm cùng với nguy cơ bệnh tật đang ẩn chứa. Phần lớn những người nông dân tiếp xúc với rác đều không chú ư đến việc bảo hộ, đảm bảo an toàn cho bản thân. Họ trực tiếp dùng tay chân để làm việc. Nước bơm lên để giặt là nước giếng khoan. Và nguồn nước thải lại đổ ra cống rănh, ao làng. Để lâu ngày tích tụ, bốc mùi hôi thối.
 

 


Giặt rác. - Ảnh: Nguyễn Văn Học


Xem cách tôi hỏi, chị Lượng nghi ngờ tôi viết bài đăng báo. Chị không muốn tiếp chuyện nữa, v́ sợ. Nhưng khi tôi đă khẳng định tôi về nhà anh Nguyễn Thành Lai (Trưởng phường rối Đồng Ngư) th́ chị và những người làm công cho nhà chị mới rôm rả nói chuyện. Họ đưa đôi bàn tay ra cho tôi xem. Những đôi bàn tay răn reo, thâm đen v́ bị nước ăn. Ngày hè c̣n đỡ, mùa đông, nước độc ngấm qua da, cả đôi cánh tay đổ bệnh, nặng trịch, tê buốt và cứng đơ đơ. Sở dĩ phải thuê thêm người làm công v́ người trong làng đôi khi giặt không xuể, họ thuê người ở làng khác giặt thuê, trả lương 40.000 đồng/ngày. Như vậy người chủ sẽ đỡ được công việc nguy hiểm và vất vả này.
 

Chị Lượng chỉ tay vào bể nước đang có người giặt, nói: “Trong đó chứa thập cẩm tất cả mọi thứ. Sau khi giặt th́ rác đă tương đối sạch. Cho nên người đứng măi trong cái bể này rất nguy hại đến sức khoẻ. Nhưng có khi phải đứng giặt trong đó từ sáng đến trưa rồi từ trưa đến tối vào những ngày rác về nhiều. Rất dễ mắc bệnh thấp khớp”. Người dân đang t́m mua loại ủng cao quá đầu gối để lội vào giặt, có người kiếm được, người không. Một số người chẳng cần dùng ủng, v́ nó vướng. Nhiều người v́ vậy mà bị nhức chân, ngâm nước muối không đỡ.

Chồng chị Lượng là anh Nguyễn Văn Tuấn gầy yếu, c̣m nhom, trông không khác anh chàng nghiện. Anh cầm gậy đi khai ḍng chảy của nước thải dẫn xuống ao. Mùi hôi bốc lên khiến anh phải dùng tay bịt mũi. Anh cười khà khà bên những đống rác chất cao chờ xé và giặt: “Xong chỗ này cũng được kha khá. Từ đầu năm đến nay được mấy “quả” ngon rồi”. Đó là lời khẳng định chắc nịch của anh Tuấn. Giặt và bán rác sẽ khiến gia đ́nh anh có thu nhập cao, trả lương cho người làm và xây dựng nhà cửa. Đó là một công vịêc chính đáng.

Tôi mong muốn cho ngôi làng thuần nông này có công việc phụ, giải quyết lao động dư thừa, phát triển kinh tế. Nhưng cũng mong họ có cách bảo vệ sức khoẻ cho ḿnh và cộng đồng. Dù trong làng chỉ chục người mắc bệnh thấp khớp, mấy người bệnh phổi, ai dám khẳng định trong một ngày gần đây bệnh không đổ về hoành hành, trừng phạt sự sơ ư hoặc cố t́nh coi thường tính mạng, sức khoẻ của ḿnh?!

Ra khỏi làng, tôi suưt va vào chiếc xe cải tiến mà hai cậu nhỏ đang kéo rác về. Những người phụ nữ đă kịp gom rác lại, buộc thành bó lớn để chở về nhà. Họ đang uốn éo cái lưng cho đỡ mỏi, đứng lên nh́n trời đang dần về tối và cánh đồng lúa ŕ rào hát ca. Bên kia, những cánh c̣ chấp chới t́m về tổ, tôi cảm nhận được sự xao xác của chúng. Khi mà ḍng sông, rạch nước bị ô nhiễm, những bụi tre xanh không c̣n. Chúng sẽ phải ra đi để t́m nơi trú ngụ mới.

Thế mới biết, nơi trú ngụ của con người, loài vật quan trọng biết nhường nào. Cùng với việc xây dựng những ngôi nhà cao đẹp bằng nghề rác, th́ cũng là lúc người Đồng Ngư tác động xấu đến ngôi làng trong sạch, nơi trú ngụ b́nh yên của ḿnh.
 

Nguyễn Văn Học

 

TIN LIÊN QUAN
Ở đấy có một người mù nuôi dê!
Có một loại chè mang tên... tuyết
Tái sinh "rác" để xuất khẩu